Mình đừng ly hôn nữa được ko em. thời kì qua… anh sợ lắm

Hải quay lại ủ ấp lấy cô, một giọt nước mắt rơi xuống: “Mình đừng ly hôn nữa được ko em. thời kì qua… anh sợ lắm”. nhắc rồi, Hải nỉ non mang Linh: “Anh sai rồi”.

Hải và Linh cưới nhau được 8 năm nay, trong suốt thời gian đấy, cuộc hôn nhân của họ trải qua không ít cung bậc cảm xúc. ngoại giả, theo đại đa số nhận xét, hôn nhân của họ như thế là quá bằng lặng. Rồi lúc đại trượng phu vào lớp 2, con gái vào lớp một, họ mở màn với các mâu thuẫn, va chạm về quan điểm dạy con.

 

Mình đừng ly hôn nữa được ko em? (Ảnh minh họa).

mới đầu, cả hai còn cùng nhau tìm phương pháp tháo dỡ gỡ, nhưng rồi bởi công tác, áp lực cuộc sống, mâu thuẫn gia tăng cao. sở hữu các hôm, họ không nhắc mang nhau 1 câu nào. Thậm chí, đi làm về, sau lúc cho con ăn uống, học bài,… nhị cung phi chồng, mỗi người ngồi 1 góc giường. với các hôm, Hải ấp ôm gối ra phòng khách nằm ngủ. khi đó, Linh cũng không thèm bận tâm, cô ôm ấp con ngủ đến sáng.

Cứ thế, họ dần xem nhẹ hai chữ “vợ-chồng”, với khi, Hải cảm chứng kiến anh và Linh như nhị người đối tượng, chứ không phải bà xã chồng. nhiều lúc, anh tự hỏi, mang nên tình yêu của anh dành cho phi tần đã hết?

Còn Linh, cũng mỏi mệt không kém, nhiều lúc cô nghĩ hay ly hôn đi để đánh tháo cho nhau. Cứ tình trạng đi khiến về, ngừng mỗi người một việc, chẳng ai quan tâm ai… như thế này không ổn. Tuy thế, Linh vẫn sử dụng dằng khi nghĩ tới nhị đứa con, đang tuổi ăn, tuổi lớn.

một buổi chiều, Linh trở về, cô bật khóc khi Hải ko còn như trước đây. Cô nghĩ ngợi lại, hơn 2 năm qua, anh không hề nhắn tin, cũng không phải nhắc yêu cô. Chưa nói, thời gian mới đây, cả nhị còn ko đụng chạm vào người nhau… Cô nghĩ, sở hữu thể anh đã có người khác.

Linh vội vàng viết đơn ly hôn, cô để trên bàn. Hôm đấy, cô chờ Hải trở lại, nhưng đến 12h, vẫn không có tiếng xe đỗ bên cạnh cửa. Linh khẽ vào phòng, nằm xuống ôm con ngủ. Sáng hôm sau, Linh nhìn thấy tờ đơn đã được ký, cô định nhắn tin thì ngắm nhìn Hải gọi điện, anh nói: “Anh cũng nghĩ thành thử như thế”.

nhắc rồi Hải cúp máy, chiều hôm ấy, anh dọn ra khỏi nhà để mẹ con Linh lẻ loi. Lần trước tiên cô khóc, cô không hiểu nổi tâm trạng lúc này, chính cô là người đưa tiễn ra quyết định.

Sau thời gian kì vọng, họ chiếm được giấy báo từ tòa án. Đêm cuối trước lúc ra tòa, bởi vì con gái bé, thành thử Hải trú ngụ lại nhà. Anh nói: “Chờ con đỡ rồi đi”. Tối hôm ấy, cả nhì ko ai ngủ được. Họ cùng thức trông con, mong con sớm khỏe lại…

 

Họ vẫn thế, ai cũng lẳng yên, cho đến 1h đêm, lúc Hải chệnh choạng đứng dậy đi lấy nước uống, Linh kéo tay Hải và nhỏ nhẹ: “Anh ngủ đi, em trông con cho”. Hải nói: “Không", anh đẩy tay Linh ra nhưng cô vội vã giữ lại: “Lát em ngủ, anh lại trông”.

Lần đầu tiên, sau bao nhiêu lâu, Hải cảm chiếm được tương đối ấm, sự ưa chuộng từ Linh. Nhìn nhìn ngắm ánh mắt trìu mến, Hải bối rối quay đi, còn Linh, cô đã ấp ủ chầm lấy anh: “Con đỡ sốt rồi, anh ngủ đi”.

Hải quay lại ôm lấy cô, 1 giọt nước mắt rơi xuống: “Mình đừng ly hôn nữa được không em. thời gian trải qua… anh sợ lắm”. kể rồi, Hải thủ thỉ có Linh: “Anh sai rồi”.

Hôm đấy, sau bao nhiêu lâu, họ lại cảm chiếm được hơi ấm hiền thê chồng. Cả hai tự hẹn có nhau, sẽ thẳng thắn, bạo dạn hơn. do chẳng phải ái tình của họ đã hết, nhưng bởi vì họ không biết bí quyết hâm nóng, giữ lửa chiều chuộng.

 

Rate this post

Leave a Reply

Chuyển đến thanh công cụ